Ly không nuối tiếc vì những gì mà mình đã làm cho anh, tất cả những việc đó đều là cô tự nguyện, cũng giống như trong tình yêu, bạn tự nguyện làm vì người mình yêu, dù kết quả có như thế nào, cô cũng không nuối tiếc, vì Ly đã thực sự sống hết mình với nó.

– Alo, mẹ ạ. Bố mẹ vẫn khỏe chứ?

page

Ảnh minh họa

– Bố mẹ vẫn khỏe. Con thế nào? Lấy bằng xong thì bao giờ tính về nước.

– Con vẫn sống tốt. Chưa, con chưa tính về nước đâu. Con còn chút việc cần hoàn thành nốt.

– Ừ, thế bao giờ xong việc thì về thăm nhà nhé. Cả nhà nhớ con nhiều lắm.

– Dạ. Con biết rồi. Xong việc con sẽ về sớm.

Chuyến bay từ Mỹ đang dần đáp xuống sân bay Nội Bài, thấy mọi người lục đụс đứng dậy thu xếp hành lý, Ly cũng hạ cặp kính râm mắt mèo xuống nhìn ngó xung quanh.

Đúng, cô vừa nói dối bố mẹ mình. Ly đang ở Việt Nam chứ không còn ở Mỹ nữa. Bước qua cổng sân bay chẳng được ai chào đón nhưng không lấy làm buồn, bố mẹ vẫn nghĩ Ly đang đi du lịch bên kia. Thực ra, lần này cô về nước là có một dự định khác, Ly muốn chăm sóc bạn trai – Khang, để anh có thời gian ôn luyện thi Thạc sĩ.

2 người quen nhau trên mạng khi cô lướt mấy fanpage trên facebook rồi thấy được bài viết về cuộc đời anh đăng trên đó. Ly không ngờ trên đời lại có một người con trai có nghị lực sống đến như vậy, cuộc sống tuy không may mắn với anh nhưng chưa khi nào từ bỏ niềm tin học hành.

Tình yêu đó đã bắt đầu đơm hoa, Ly được nghe về cuộc sống khó khăn cùng những hoài bão và đam mê cháy bỏng trong anh. Nhưng Ly chẳng dám nói thật với Khang về thân phận thực sự của mình, cô không muốn anh có mặc cảm và tự ti.

Ly chỉ nói mình đã đi xuất khẩu lao động từ năm cấp 2, thấy anh không chê bai xuất thân “giả” hèn kém của mình thì cô càng thêm vững tin vào nhân cách của người con trai này.

Lấy xong tấm bằng tiến sĩ, bỏ qua những lời mời có cánh của các trường đại học muốn cô ở lại giảng dạy. Ly muốn trở về nước để chăm sóc anh, lo cho anh từng bữa ăn, giấc ngủ, cô muốn thực sự ở bên cạnh anh như một người bạn gái, người yêu thật sự chứ không chỉ giúp đỡ anh về mặt tiền bạc như trước nữa.

Gặp Ly, anh khá ngạc nhiên nhưng cũng không giấu nổi sự mừng rỡ trong đáy mắt:

– Sao em lại về nước thế này?? Công việc bên kia thế nào rồi??

– Em kết thúc hợp đồng rồi nên muốn về nước luôn. Làm việc ở nước ngoài khổ cực lắm anh ạ.

– Aɴʜ hiểu. Thế giờ em ở đâu?? Đã tìm được nơi nào sống chưa??

– Em cũng chưa biết anh ạ. Chắc em sẽ tìm một nơi nào đó để thuê tạm.

– Hay là… em có muốn ở chung với anh không?? Phòng anh thuê cũng khá rộng mà em biết anh dạo này bận như thế nào đấy. Anh sẽ cho em ở miễn phí còn em nấu cơm cho anh được không?

Bản thân Ly cũng mong muốn điều này nên anh vừa đề cập đến cô đã đồng ý luôn, tư tưởng sống ở nước ngoài đã lâu nên Ly khá thoải mái trong chuyện đấy.

2 người bắt đầu sống chung từ đó. Ở nhà anh, Ly bắt đầu sống dưới thân phận của 1 người mới tốt nghiệp cấp 2 và chẳng có trình độ bằng cấp nào.

Ly tìm kiếm một công việc chân tay đó là phục vụ ở nhà hàng gần nơi cô trọ, loại việc này Ly đã từng làm khi còn đi học đại học nên khá quen thuộc và thoải mái.

Để có tiền sinh hoạt phí nuôi bạn trai mỗi tháng, Ly phải đi làm 3, 4 công việc part-time nhưng chưa bao giờ cô than phiền hay mệt mỏi bởi Ly nghĩ đó đều là những trải nghiệm của cuộc đời.

Cũng giống như với anh, cô sẵn sàng từ bỏ thân phận tiến sĩ nước ngoài của mình để trở về Việt Nam làm đứa phục vụ bàn với mong muốn được trải qua những kỉ niệm khi sống hết mình về tình yêu, vì người mình yêu, chỉ thế thôi. Cô không muốn nói tới những gì mình đã trải qua trong 2 năm qua vì đó là những điều mà Ly muốn và cô chấp nhận làm vì anh chứ chẳng phải anh ép cô.

Thời gian 2 năm trôi qua khá nhanh, anh ra trường nhận được tấm bằng Thạc sĩ danh giá nhưng con người lại thay đổi một cách chóng mặt khiến Ly hoàn toàn không nhận ra. Ngỡ ngàng trước sự thay đổi không ngờ ấy, Ly cố gắng tìm cho mình mọi lý do để giải thích cho việc làm của anh.

Cho đến khi gần như tuyệt vọng trước sự dè bỉu của bạn trai, Ly thử lòng anh lần cuối với hi vọng mình đã không tin tưởng nhầm người.

– Aɴʜ ơi, khi nào thì chúng mình cưới nhau hả anh?? Em muốn được trở thành vợ anh như mong ước bấy lâu.

– À, em biết đấy, anh giờ đã là Thạc sĩ rồi, bằng cấp còn cao hơn cả đại học nữa. Aɴʜ nghĩ em không xứng làm vợ của người có học thức như anh đâu!! Aɴʜ muốn tìm một ai đó cân xứng với mình hơn cơ.

– Aɴʜ nói thế nghĩa là anh chê em là con học thức thấp kém sao??

– Aɴʜ cũng không có ý đó, dù thời gian qua thật sự rất cám ơn em nhưng anh muốn vợ mình phải là người được học hành tử tế chứ không thể chỉ mới tốt nghiệp cấp 2 như em được.

Nghe bạn trai nói xong mà Ly chua chát, à, chỉ mới tốt nghiệp cấp 2 sao, học thức thấp kém sao. Đúng vậy, cô đúng là con ngu mới đi tin những lời nói ngày mới quen nhau của anh ta để mà bay về đây làm trâu làm ngựa nuôi bạn trai suốt 2 năm trời mới phải. Những lời anh nói đã khiến cô hoàn toàn tỉnh táo, Ly ưỡn ngực đứng thẳng dậy nhìn anh rồi mỉm cười nói:

– Xin lỗi anh, thực ra em đã nói dối anh đấy, em không chỉ mới tốt nghiệp cấp 2 mà em còn lấy bằng tiến sĩ từ 2 năm trước rồi anh ạ!!

– Cái gì? Cô đừng có lừa tôi. Suốt 2 năm qua cô chỉ đi làm bưng bê chứ có biết cái gì đâu.

– Aɴʜ muốn xem thì tôi cho anh xem.

Ly giơ bức ảnh nhận bằng Tiến sĩ danh giá của mình ra cho Khang xem. Lúc này đây anh mới bàng hoàng nhìn cô như chết trân, Khang không thể ngờ người bạn gái nuôi mình suốt 4 năm qua lại có thân phận đáng nể đến như vậy.

– Ly… Aɴʜ… anh chỉ là nói dối thôi. Thực sự anh…

– Thôi anh im đi. Tất cả đã hết rồi. Ngày mai tôi sẽ dọn khỏi đây. Những thứ suốt 4 năm qua tôi cho anh, coi như bố thí đấy.

Ly không nuối tiếc vì những gì mà mình đã làm cho anh, tất cả những việc đó đều là cô tự nguyện, cũng giống như trong tình yêu, bạn tự nguyện làm vì người mình yêu, dù kết quả có như thế nào, cô cũng không nuối tiếc, vì Ly đã thực sự sống hết mình với nó.

Nguồn Sưu Tầm